Ông Goh Khuay Par, 69 tuổi, đã dành hơn nửa thế kỷ để đóng những chiếc quan tài truyền thống kiểu Hoa bằng tay tại một xưởng nhỏ ở Muar, Mã Lai. Nghề thủ công này đã được truyền qua ba thế hệ trong gia đình ông.
“Cha tôi là thầy của tôi,” ông Goh chia sẻ với hãng tin AP. “Ông đã dạy tôi trong hai năm rưỡi.” Mỗi chiếc quan tài kiểu Mei Hua, lấy tên theo hoa mai, được làm thủ công tỉ mỉ. Trước đây, xưởng của ông có thể đóng được tới 5 chiếc mỗi tháng, nhưng hiện nay, ông và em trai chỉ làm được khoảng 2 chiếc trong 6-7 tuần.
Theo thống kê của Bộ Thống kê Mã Lai, cộng đồng người Hoa chiếm khoảng 22% dân số, và xưởng của ông Goh từng phục vụ cộng đồng này. Tuy nhiên, ông thừa nhận “thời thế thay đổi, nghề này rồi cũng sẽ lỗi thời. Không có ai để kế thừa cả.”
Theo chia sẻ của học giả Ling Tek Soon từ Viện Nghiên cứu Trung Quốc, Đại học Malaya, quan tài truyền thống trong tín ngưỡng Hoa được xem là nơi an nghỉ vĩnh hằng của người quá cố, thể hiện sự tôn kính và hiếu thảo. Tuy nhiên, với sự du nhập của các quan niệm Phật giáo về luân hồi và sự phổ biến ngày càng tăng của hỏa táng, vai trò của những chiếc quan tài thủ công đang dần mai một. Nhiều người Hoa ngày nay, trong phạm vi văn hóa Trung Hoa đại lục, đã chấp nhận việc hỏa táng.
Ông Goh dùng các dụng cụ thủ công như bào và rìu để chế tác quan tài từ loại gỗ “keledang” của Mã Lai. Quy trình cơ bản đã không thay đổi trong nhiều thập kỷ, giúp ông có được sinh kế.
“Nó cũng tạm ổn,” ông nói. “Ít ra cũng có cái ăn.” Tuy nhiên, với sức lực hao tổn và sự khan hiếm thợ kế cận, tương lai của nghề đóng quan tài truyền thống này dường như đang mờ mịt.



