Một số nhà hàng tại Hoa Kỳ đang thử nghiệm mô hình kinh doanh mới, bỏ qua tiền tip truyền thống để áp dụng mức giá cố định cao hơn, với khẩu hiệu “những gì bạn thấy là những gì bạn trả”. Thay vì nhận tiền boa, nhân viên phục vụ giờ đây được hưởng mức lương cố định cao hơn, gấp đôi so với mặt bằng chung ở các thành phố lớn.
Chị Caroline Kraetzer, một nhân viên phục vụ tại nhà hàng La Cigale ở San Francisco, chia sẻ rằng việc không còn phải phụ thuộc vào sự hào phóng của khách hàng để trang trải cuộc sống mang lại cảm giác an tâm. Mức lương 40 đô la mỗi giờ giúp chị trang trải chi phí sinh hoạt đắt đỏ tại thành phố này.
Tại Lynn, Massachusetts, bếp trưởng Rachel Miller của nhà hàng Nightshade Noodle Bar đã chuyển sang mô hình không tiền tip từ 5 năm trước, sau đại dịch COVID-19. Động lực chính của bà là tạo sự công bằng cho đội ngũ nhân viên bếp, những người thường xuyên làm việc cật lực nhưng nhận được phần thu nhập ít ỏi hơn so với nhân viên tiền sảnh. Bà Miller bày tỏ sự không hài lòng khi tiền tip có thể vô tình tạo ra sự phân biệt đối xử dựa trên giới tính, chủng tộc hay xu hướng tính dục.
Tuy nhiên, không phải tất cả các nhà hàng áp dụng mô hình này đều thành công. Nhà hàng Talulla ở Cambridge, Massachusetts, đã phải quay trở lại hệ thống nhận tiền boa sau khi tăng giá thực đơn tới 23% để bù đắp chi phí lương cao hơn, nhưng vẫn không thể duy trì mô hình này trong dài hạn. Theo các chuyên gia, việc giá thực đơn tăng cao khiến khách hàng cảm thấy chi phí đi ăn uống trở nên đắt đỏ hơn, dẫn đến giảm nhu cầu.
Dù vậy, một số nhà hàng khác như Dirt Candy ở New York vẫn kiên trì với mô hình này. Bà Amanda Cohen, bếp trưởng và chủ nhà hàng, cho biết nhân viên của bà nhận được khoảng 30 đô la mỗi giờ. Bà cũng ghi nhận phản hồi tích cực từ khách hàng khi họ nhận ra không cần phải trả thêm tiền tip 20%.
Theo BBC, dù có hiện tượng “tipping fatigue” (sự mệt mỏi với tiền tip) ngày càng tăng, việc loại bỏ hoàn toàn văn hóa tiền tip tại Hoa Kỳ khó có thể xảy ra trong tương lai gần do những bất lợi về kinh tế.



