Giới lãnh đạo tại Iran đang thể hiện sự đoàn kết trong chiến lược chiến tranh đối đầu với Hoa Kỳ và các đồng minh, với mục tiêu thể hiện khả năng chịu đựng lâu dài hơn. Tuy nhiên, bên trong giới cầm quyền lại tồn tại những bất đồng sâu sắc về đích đến cuối cùng của cuộc xung đột.
Phe cực đoan, được biết đến với phong trào “Paydari” (ổn định), chủ trương không đàm phán với Hoa Kỳ và hướng tới một chiến thắng toàn diện. Ngược lại, phe ủng hộ Tổng thống Masoud Pezeshkian và Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Qalibaf xem áp lực quân sự là phương tiện để đạt được một thỏa thuận đàm phán, đồng thời quan ngại về gánh nặng kinh tế mà Iran đang gánh chịu và nhu cầu thích ứng với sự thay đổi xã hội.
Sự cạnh tranh công khai này cho thấy cuộc đấu tranh giành quyền kiểm soát tương lai của Iran sau chiến tranh. Vai trò của lãnh tụ tối cao mới, Ayatollah Mojtaba Khamenei, vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Trong khi đó, các cuộc tấn công leo thang nhằm vào các căn cứ Hoa Kỳ và đồng minh cho thấy Iran đang tìm cách gây áp lực để buộc đối phương phải nhượng bộ. Tuy nhiên, một thỏa thuận ngừng bắn hồi tháng Tư đã sụp đổ, với việc hai bên liên tục trao đổi các đòn tấn công. Iran cũng bày tỏ sự thất vọng khi các cam kết tài chính, bao gồm việc giải phóng hàng tỷ đô la tài sản bị đóng băng, đã không thành hiện thực.
Báo cáo từ ABC News cho biết, dù có sự chia rẽ về mục tiêu, Iran vẫn cho thấy một mặt trận thống nhất trong việc đối phó với áp lực từ bên ngoài, trong bối cảnh quốc gia này đang phải đối mặt với những thách thức kinh tế và xã hội ngày càng gia tăng.



