Vào ngày 11 tháng 2 năm 1990, ông Nelson Mandela, một trong những nhà lãnh đạo của phong trào chống phân biệt chủng tộc apartheid tại Nam Phi, đã được trả tự do sau 27 năm bị giam cầm. Ông Mandela gia nhập Đại hội Dân tộc Phi (ANC), tổ chức chính trị lâu đời nhất của người da đen tại Nam Phi, vào năm 1944 và nhanh chóng trở thành một nhân vật chủ chốt.
Ban đầu, ông ủng hộ phương pháp phản kháng bất bạo động chống lại hệ thống phân biệt chủng tộc của chính quyền thiểu số da trắng. Tuy nhiên, sau vụ thảm sát những người biểu tình da đen ôn hòa tại Sharpeville năm 1960, ông Mandela đã cùng các nhà lãnh đạo ANC khác thành lập một nhánh bán quân sự để tiến hành chiến tranh du kích. Năm 1961, ông bị bắt giữ và sau đó bị kết án tù chung thân.
Trong suốt 18 năm đầu ở nhà tù Đảo Robben, ông Mandela phải lao động khổ sai trong một mỏ đá, sống trong một căn phòng chật hẹp. Dù vậy, ông vẫn giữ vững tinh thần, lãnh đạo phong trào bất tuân dân sự trong tù và gây áp lực buộc chính quyền Nam Phi phải cải thiện điều kiện sống. Ông sau đó được chuyển đến một nơi khác và sống dưới hình thức quản thúc tại gia.
Khi ông F.W. de Klerk trở thành Tổng thống Nam Phi vào năm 1989, ông đã bắt đầu quá trình dỡ bỏ chế độ apartheid. Ông de Klerk đã dỡ bỏ lệnh cấm đối với ANC, đình chỉ các vụ hành quyết và ra lệnh trả tự do cho ông Mandela vào tháng 2 năm 1990.
Sau khi được trả tự do, ông Mandela đã dẫn dắt ANC trong các cuộc đàm phán với chính phủ thiểu số để chấm dứt apartheid và thiết lập một chính phủ đa sắc tộc. Năm 1993, ông Mandela và ông de Klerk cùng nhận Giải Nobel Hòa bình. Một năm sau, ANC giành chiến thắng trong cuộc bầu cử tự do đầu tiên của đất nước, và ông Mandela trở thành Tổng thống Nam Phi.
Ông Mandela nghỉ hưu vào năm 1999 nhưng vẫn tiếp tục là một nhà vận động toàn cầu cho hòa bình và công lý xã hội cho đến khi qua đời vào tháng 12 năm 2013. Thông tin này được ghi nhận từ History.com.



